RSS

Trọng Sinh Võ Đại Lang- Chương 2

19 Jun

Trọng Sinh Võ Đại Lang

Tác giả : Ta Là Võ Đại Lang

Chương 2 : Sơn Đông Cập Thời Vũ

Conveter : Vô Tình Khách

Dịch giả : Vô Tình Khách

Ngoài trừ thân thể cao lớn ở bên ngoài ra, thì Võ Đống còn vui vẻ phát hiện sức mạnh của mình, sức chịu đựng vượt xa người bình thường.

Hiện tại hắn chạy bộ vài chục dặm cùng không thở gấp, hít đất 1000 cái cũng không có cảm giác mệt mỏi.

Võ Đống hỏi cha minh – Võ lão đầu, biết được thời trai trẻ Võ lão cũng như vậy, xem ra đây chính là nguyên nhân di truyền.

Gen di truyền của gia đình này cực kỳ phi thường, nếu như đây thực sự là thế giới Thủy Hử, thì Võ Tòng có thể đánh chết hổ cũng không có gì kỳ lạ. Có được gen di truyền như vậy, chính hắn ” Võ Đai Lang” tương lại cũng có thể thành anh hùng giết hổ.

Nhưng mà ” Võ Đại Lang ” vì sao biến thành tráng hán cao tám thước, hiện tại hắn cũng nghĩ không thông. Bất quá tính cách hắn rộng rãi, vấn đề không nghĩ ra liền không suy nghĩ tiếp nữa. Dù sao mình xuyên không trở thành Võ Đại Lang, nhưng cũng không phải là tên lùn Võ Đại Lang như trong lịch sử kia, mà lại cực kỳ cao lớn, đẹp trai như vậy !!!

” Trên thế giới này cũng có võ nghệ, .. Nhưng không ai chỉ dạy cho ta, đáng tiếc cho bản thân mình ! ” Võ Đống có chút tiếc hận nói.

Vài ngày nay, Võ Đống cùng Võ lão nhận được thư tín của Võ Tòng gửi về, ngoại trừ vấn an sức khỏe mọi người trong nhà, còn có một cuốn quyền phổ gửi cho Võ Đống.

Quyền phổ không tên, nhưng nghĩ đến là võ công của Thiếu Lâm tự truyền xuống.

Trong lòng Võ Đống mừng rỡ, đúng là buồn ngủ được người tặng gối kê đầu, hắn đang tiếc hận không ai dạy võ, thì hảo anh em của mình đem quyền phổ tới tặng trước mặt.

” Đại Lang, học võ cũng không phải chuyện tốt gì. Lúc trước cha cho em trai con đi theo hòa thượng kia, thật sự vì trong nhà không còn thức ăn, nên không thể nuôi nổi hai anh em được, chỉ đành đưa hắn đến chùa miếu. Nhưng mà con không thể học theo em trai được, võ không này có thể không học thì tốt hơn . ” Võ lão răn dạy Võ Đống.

” Cha a, tư tưởng của người không đúng rồi. Có thể học được một chút võ nghệ, thân thể cường tráng cũng là một chuyện tốt mà, con cũng không muốn cùng người khác đánh nhau. ” Võ Đống lắc đầu nói.

Võ lão tính tình mềm mỏng, sau khi khuyên giải một trận, thấy con trai không nghe theo nên cũng không khuyên nữa, chỉ để cho hắn theo ý mình học võ.

Quyền phổ vô danh tổng cộng có mười chiêu, nhưng mỗi chiêu đều có hơn ngàn chữ giải thích, may mắn cái này chỉ là quyền phổ võ nhân, lời văn viết dể hiểu, Võ Đông xem xong liền hiểu được ý nghĩa bên trong của nó.

Võ Đống phát hiện bản thân có thiên phú võ học cực cao, chỉ nửa năm ngắn ngủi mà hắn đã luyện được bộ quyền pháp này thành thục, bình thường cùng với thanh niên trong thôn luận bàn, thì mười mấy người thanh niên hợp sức lại cũng không phải đối thủ của hắn.

” Hiện tại xem ra ta cũng là một trang hảo hán chứ ? ” Võ Đống thầm nghĩ.

Mùa xuân năm nay, thời tiết không có một giọt mưa, huyện Thanh Hà đại hạn, rất nhiều hoa màu đều bị héo cả.

Cả năm nay, đời sống cơ cực bằng mắt thường có thể thấy được, Võ Đống cùng Võ lão bữa đói bữa no sống tạm ổn.

” Đại Lang à, cha nghĩ, ở trong thôn không thể tiếp tục sống được nữa. Hiện tại chúng ta còn lương thực, nhưng chỉ qua một đoạn thời gian sẽ không còn một miếng ăn nào cả, chỉ có thể ăn rể cây mà sống. Không bằng cha con ta đi vào trong thành, làm chút kế sinh nhai . ” Hôm nay, Võ lão nói.

” Làm kế sinh nhai gì vậy ? ” Võ Đống hỏi.

” Hồi lúc trẻ cha từng bán bánh hấp, tay nghề tới bây giờ cũng không bị hao hụt gì nhiều. Chúng ta đi vào trong thành bán bánh hấp, con cũng đi theo cha học tập nghề này, con thấy sao ? ” Võ lão nói.

” À … Bánh hấp … Xem ra đây thật sự là Thủy Hử ! ” Võ Đống nói.

Trong Thủy Hử, Võ Đại Lang là môt người bán bánh hấp, trong sách cũng không nói nghề này Võ Đại Lang học của ai, xem ra hắn học từ cha hắn.

” Thủy Hử là cái gì ? ” Võ lão kinh ngạc hỏi.

” Cha , người vừa rồi nghe chính là quan chức ? ” Võ Đống cười ha hả, tự nhiên không thể đem chuyện trong thâm tâm nói cho cha hắn biết.

Sau khi rời khỏi thôn trang, hai người lưng quải đòn gánh hướng thị trấn Thanh Hà mà đi.

Dọc trên đường đi nơi nơi đều là đồng ruộng, nhưng tất cả cánh đồng đều khô hạn không ra bộ dáng, năm nay nông dân thu hoạch chỉ sợ không bằng một nửa năm trước, sợ rằng có rất nhiều người chết đói. Cho dù là hiện tại, trên đường cũng vài lúc gặp phải xác người chết đói, cực kỳ đáng sợ.

Võ Đống lần đầu nhìn thấy vậy, trong lòng không khỏi có chút thê thảm.

—-

Hai người bọn họ sáng sớm ngày hôm sau liền xuất phát, cho tới khi bầu trời tối mịt liền tới thị thấn Thanh Hà, đi và trong thành.

” Thành ” ở thời đại này cực kỳ sơ sài, bất quá còn xa hoa hơn nông thôn kia nhiều, mặc dù là đêm khuya nhưng cũng có ánh đèn, có người buôn bán.

Võ lão dùng toàn bộ tiền dư đem thuê một căn nhà, sau này hai người sẽ sống tại đó.

Ngày hôm sau, Võ lão bắt đầu bán bánh hấp.

Võ lão làm bánh hấp rất tốt, vừa mềm lại vừa thơm, từ khi lọt lòng tới nay Võ Đống lần đầu mới ăn bánh hấp ngon như vậy.

Đáng tiếc, cho dù bánh hấp có ngon, nhưng giá cũng chỉ có hai văn tiền.

Số tiền kiếm được mỗi ngày cũng chỉ miễn cưỡng sống qua ngày.

Võ Đống nghĩ thầm, tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp hay, bản thân mình dù gì cũng là một nhân sĩ xuyên không, phải nghĩ biện pháp thay đổi cuộc sống của mình.

Nhưng lại không có tiền làm vốn, với lại hắn cũng không có bổn sự kiếm tiền mưu sinh, thật sự muốn kiếm tiền là điều khó khăn.

Phải biết rằng thời đại trước Võ Đống học ngành lập trình máy tính, bản lĩnh như vậy ở Đại Tống triều một chút cũng không thể dùng, thời đại này làm gì có Computer để hắn làm việc đây !

Hôm nay, lại là một ngày bán bánh hấp, ở trên đường cái đi một ngày trời .

Rốt cuộc cũng đem toàn bộ bánh hấp bán hết, bấu trời liền tối đen là thời gian Võ Đống về tới nhà/

Vừa về đến nhà, Võ Đống liền nghe thấy mùi thịt, chỉ thấy Võ lão bưng ra một mâm thịt heo, bên cạnh còn một chén mỡ heo.

” Đại Lang, con về đúng lục, hôm nay cha mua riêng cho con chút thịt, cho con ăn một bữa ngon ! ” Võ lão cười nói.

” Đúng là quá ngon ! ” Bây giờ Võ Đống bỏ một miếng thịt vào miệng, nhắm mắt cảm thụ lớp mỡ heo .

Đã gần hai tháng không có ăn thịt, thật sự là thèm chết người !

Ăn xong miếng thịt này, còn tiếp tục chuẩn bị xuống tay thì đột nhiên Võ Đống nhìn sang chén mỡ heo bên cạnh, lập tức đứng đờ người ra .

” Đại Lang, con làm sao vậy ? ” Võ lão có chút khó hiểu hỏi.

” Ha ha ha ha … ” Võ Đống đột nhiên cười phá lên.

” Đại Lang ? ” Võ lão hoảng sợ.

” Cha, ta có phương pháp kiếm tiền rồi ! ” Võ Đống cười lớn nói.

” Biện pháp gì ? ” Võ lão hỏi .

” Xem con ! ” Võ Đống cười lớn nói.

Chỉ thấy Võ Đống cười tươi như hoa, sau đó bưng chén đầu deo kia để vào trong nồi, đợi cho mỡ heo trong nồi khô đi liền đem một đám tro ném vào bên trong.

” Đồ phá gia chi tử, mày đang làm gì đó ? ” Võ lão ban đầu còn kỳ quái nhìn hắn, sau đó nhìn thấy không thể chịu được nữa, liền vội vàng ngăn cản.

” Cha, đây chính là phương pháp kiếm tiền đó ! ” Võ Đống cười lớn nói.

Hắn cản Võ lão lại, hiện tại hắn đã cao một thước tám, lại luyện võ nghệ, nên dễ dàng ngăn cản Võ lão .

” Trời đánh mày Đại Lang, mày biết một chén mỡ heo này bao nhiêu tiền không ? Gần ba mươi văn đó con ạ ! Làm sao mày lại phá sản như vậy hả ? ” Võ lão nóng nảy hét lên.

Nhưng mà mặc kệ Võ lão nổi giận trách mắng như thế nào, Võ Đống đều đem bỏ ngoài tai hết.

Đợi cho hỗn hợp mỡ heo, tro bếp chậm rãi cô đặc lại, một mùi hương thơm ngát từ trong nồi phát ra, không còn hương vị mỡ heo nữa.

” Ha ha, xà phòng rốt cục làm thành, ta thử xem hiệu quả xà phòng này cái nào ! ” Võ Đống cười nói.

Chuyện tình đã thành ra như vậy, Võ lão cũng không còn cách nào, chỉ đành thấp giọng càm ràm nói hai chữ ” phá sản “, nhưng cũng tò mò muốn xem rốt cuộc Võ Đống làm ra cái vật gì.

Trong mấy năn nay, Võ lão phát hiện đứa con trai này của mình thập phần thông minh, còn hơn mấy đứa bạn cùng lứa, thậm chí còn thông minh hơn cả người trưởng thành, hắn sẽ không bao giờ làm một việc lãng phí như vật cả.

Chỉ thấy Võ Đống đem một chậu nước ra, sau đó cầm lấy khối thịt heo lau lau trên tay, sau một lát, trên tay đã có nhiều lớp dầu

Sau đó Võ Đống đem khối ” xà phòng ” mới lấy từ trong nồi ra, bắt đầu rửa sạch

Trên tay tràn đầy bot, một lát sau, đem bọt rửa đi, bàn tay liền trở nên vô dùng sạch sẽ. Sống lại cho tới ngày hôm nay, lần đầu tiên mới có cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái như vậy !

” Đại Lang … Cái này là cái gì vậy ? ” Võ lão tò mò hỏi.

” Cha, người lại đây thử xem nào ! ” Võ Đống cười nói.

Lập tức Võ lão cũng dùng ” xà phòng ” này rửa tay, quả nhiên bàn tay dơ bẩn đầy dầu đều được rửa sạch sẽ.

” Thứ này mặc dù tốt, nhưng lại lãng phí nhiều mỡ heo thế, cũng không có trọng dụng gì. Thật sự không đáng giá mà ! ” Võ lão lắc đầu nói.

” Ai nói không đáng giá chứ ? Cái này nếu bán đi sẽ được một cái giá hợp lý đó cha ! ” Võ Đống cười ha ha nói.

Võ lão nghe hắn nói cái gì cũng đều không tin.

Võ Đống cũng không muốn cùng cha mình nói nhiều lời, ngày hôm sau bán bánh hấp hắn liền bắt đầu đẩy mạnh tiêu thụ loại ” xà phòng ” này, ban đầu là tặng miễn phú, mua một cái bánh hấp liền tặng một ít.

Kết quả là xế chiều hôm đó, còn có vài nô bộc nhà giàu đi tới chỗ ở của Võ Đống, yêu cầu mua càng nhiều loại ” xà phòng ” này.

” Một khối 100 văn tiền, không thương lượng gì cả ! ” Võ Đống nói.

Mười khối xà phòng bán đi được một ngàn văn tiền, vừa đủ một quán tiền.

Lúc này thì Võ lão đã sợ ngây người rồi !

Bắt đầu từ ngày hôm đó, Võ Đống cùng Võ lão không hề làm bánh hấp nữa mà đặc biệt buôn bán xà phòng.

Buôn bán tuy vất vả, cho dù là việc kiếm tiền từ việc bán xà phòng cũng vậy, nhưng cha con hai người mỗi ngày đều sáng đi tối về, cuối cùng thi một năm sau đó đã kiếm được mấy trăm lượng bạc.

——

” Đại Lang, con hiện giờ cũng mười sáu tuổi rồi, nhà chúng ta hiễn giờ cũng có vài phần gia sản, cho nên cha muốn con tìm thành hôn đi ! ” Hôm nay Võ lão nói với con.

Ở thời cổ đại, mười sáu tuổi là thời gian thành thân. Mà Võ lão một năm nay kiếm tiền thật nhiều nên tâm trạng cũng rất tốt, bắt đầu quan tâm tới việc hôn sự của con trai mình.

” Từ từ đi mà cha, tiền này cũng không phải là tìm vợ đâu ! ” Võ Đại Lang nói.

” Vậy dùng nó làm cái gì ? ” Võ lão kỳ quái hỏi .

” Làm gì à ? Đương nhiên là làm việc … năm trước Thanh Hà đại hạn, vô số người chết đói, năm nay mùa màn cũng không được khá lắm, rất nhiều người trong thôn không có hoa quả ăn, cho nên phải viện trợ cho bọn họ. ” Võ Đống nói.

” Này … Thật không ngờ con ta lại có thiện tâm như vậy, được rồi theo ý của con đi ! ” Võ lão nói.

Vì thế một năm kiếm được, đa phần đều dùng mua lương thực viện trợ cho hương dân.

Đối với Võ Đống mà nói, sống lại như một giấc mông, hắn cũng không muốn cả đời tầm thường, cả đời này hắn quyết làm một phen đại sự, ngoại trừ việc kiếm tiền cho cả nhà ấm no ra thì hắn còn muốn tạo phúc cho người khác.

Sau đó vài năm, việc buôn bán xà phòng của Võ Đống càng lúc càng phát triển, tiền kiếm được ngày càng nhiều. Ở trong thôn Võ Đống xây một trang viện thật lớn, gọi là ” Võ gia trang ” Võ lão lúc này được người người tôn là Võ thái công.

Trong mấy năm nay, Võ Đống không ngừng bộc lộ tài hoa, trừ việc giúp đỡ bà con láng giềng xung quanh thì còn kết giao với anh hùng thiên hạ. Chỉ cần một nhân vật nào có tiếng trên giang hồ đi ngang qua huyện Thanh Hà, hắn đều phải kết giao một phen. Có người không có tiền của thì trước khi rời đi, Võ Đống còn đưa lễ vật đem tới.

Chỉ cần là nhờ sự giúp đỡ thì Võ Đống hết lòng trợ giúp.

Dần dần, Võ Đống ở huyện Thanh Hà hay thậm chí cả tỉnh Sơn Đông đều rất nổi danh, được người dân gọi là ” Sơn Đông Cập Thời Vũ , Thanh Hà Võ Đại Lang “

Giải thích : Thanh Hà là một tỉnh thuộc địa giới Sơn Đông, thời Tống triều.

 
Để lại bình luận

Posted by on Tháng Sáu 19, 2012 in Bạch Hổ

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: